Mình muốn khóc quá, khóc cho sự vô dụng của bản thân...
Khóc cho sự cô đơn đang nhấn chìm mình...
Khóc cho tất cả những thứ đã vút qua...
Khóc vì rỗng hoắc và mình trở nên mờ nhạt ko tưởng được...
Ước cái mơ ước ko còn rỗng nữa...
Giờ mình cứ lố lăng, rồ dại, mệt mỏi...
Giờ mình sống cứ vồn vã chạy qua mọi thứ, mà cứ như thể chưa hề, mà như thể tất cả đi còn mình mình đứng nhìn...
Mình buồn...
Mình ước cái ước mơ ko còn rỗng nữa...
Mình sắp hóa dại, hóa hư không hoặc rồi mình sẽ tự dẫn bản thân mình đến một thứ rất tệ...
Mình không muốn như thế, mình muốn có thể ko rỗng thế này nữa...
Và lại ước cái mơ ước ko còn rỗng nữa...
Ôi mình thèm được khóc...
Cũng lâu lắm rồi không cảm thấy tệ như thế này, không cuồng quay như thế này...
Rã rời cả trong lần ngoài... Chỉ muốn chết đi vì bất lực... Vậy mà vẫn vẫn tay với tất cả.
Mình cứ đứng nhìn tất cả quay trong một vòng tròn lớn, mình cười rồi mình khóc, rồi mình ngồi xuống và mình cô độc ngắm nhìn thế giới.
Giấc mơ trắng rỗng hoắc như chính mình. Mình sợ... mình đang quay cuồng hoang mang... mình quay cuồng rồi mình sẽ ra sao... mình muốn một nơi thuộc về mình... một nơi nào đó để mình ngồi xuống...
Ngôi nhà ấy lại hiện về, mình thấy nhớ... mình muốn có... ngôi nhà ấy... mình ngồi ở hiên nhà loang nắng, và mình khóc trước hiên nhà loang nắng.
Mình nhớ, mình ước, cảm giác ko sao rũ bỏ được... mình nhớ lắm...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét