Đêm buông.
Men và lạnh
Điên và hờ hững,
Nốt nhạc ngân và vô cảm,
Là gì, mất tất cả,
Là tự vấn, là miên man đến mức vỡ từng mảnh tát vụn nhưng thành hình, là lợn cợn nhạt nhẽo,
Âm điệu cứ vang lên và cơn điên đến,
Đau lắm biết không?
Không chẳng cảm nhận đc gì nữa, chỉ là lãng đãng muốn lang thang miên man trời đất.
Vẫn vậy đau tưởng như không điều khiển được nhịp thở nhưng kìa vẫn cười nói với trời đất, với người, với mình để rồi,
Tin ư, có tin, có nghi, có được, có mất,
Không còn, lung lạc xoay vòng,
Ham muốn, đen tối, thử thách,
Nhìn lại, miên man, nhớ, đau
Và rồi nước mắt không đến
Đau, điên, gió, mây, mưa
Đến đi, kéo lại, đẩy xa vô tận...
Lạnh lùng biết đấy, hóa điên,,,
Tràn vào, lạnh, mệt, xa ngã,,,
Đấu tranh, trốn tránh, âm nhạc
Và đau
Lạc lối, lủng củng, dừng lại,
Giam hãm, cần đi, cần đến, ko cần đến, mệt, sẽ làm, sẽ làm
và trả giá...
Không đủ rồi, thực sự đủ rồi,
Kết chuyện
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét