Thèm thật là thèm... Giờ thì mình chẳng còn nhớ nổi cảm giác luyến là gì nữa. Cứ nhàn nhạt như thế đã định đoạt từ trước. Thời gian đã bôi xóa tất cả rồi đấy. Vậy mà cảm giác xót xa này vẫn trỗi lên lúc này.
Ngôn từ lủng củng, cảm xúc rời rạc, rơi vào vòng xoáy đã không thể nói nên lời nữa rồi. Đã mặc định chìm trong mộng mị của trời, của đất, của gió, của nước, của tất cả vũ trụ lãng đãng mà trôi đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét