Nhưng khúc mắc của con người, những cung bậc cảm xúc cứ như mây như sóng cuốn lấy bản thân đi xa mãi xa.
Rút cuộc phải sống sao, rút cuộc ý nghĩa bản thân là gì, rút cuộc vì sao mà tồn tại...
À thì cứ sống thôi, dật dờ lãng đãng trôi, thấy mình vô dụng khủng khiếp, khủng khiếp, khủng khiếp...
Muốn đi, muốn đi, muốn đi, muốn đi...
Một mình giữa trời và đất...
Mượn câu nói: Từ đó trở đi... thiên địa hỗn mang... thời của hắn... đất của hắn...
Mưa và cô tịch...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét