13/10/14

Buồn đéo để đâu cho hết buồn

Mình tưởng rằng mình sẽ ko bị như thế này nữa.
Sự cô độc, tịch liêu ập đến, ngập ngụa ko cách nào đừng nổi. Đau đến phát điên lên.
Tất cả trc mặt mình là một khoảng mờ trắng.
Càng cố thoát ra nó càng mình vào mình như thứ nhựa đường đen đúa. Mình cũng cách nào giải nghĩa nó để mà thoát ra khỏi nó.
Nó lại ập đến ko hẹn trc, mình chỉ muốn nằm xuống ngủ vùi và ko phải thức dậy nữa...
Mình rỗng toác, hoàn toàn bình thường nhưng quay cuồng. Phải làm sao, làm sao đây...
Cả nghìn ý nghĩ về sự biến mất lần ra đi cứ thế ào ạt ập đến không sao cưỡng chế đc.
Vì sao??? Vô nghĩa??? Vô dụng???
MÌNH CHỈ MUỐN NGỦ NGỦ MÃI MÃI MÃI MÃI
ĐAU





















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét