Con tim mệt nhoài, cơn buồn nhao đến...
Nhưng mình ưng, mình thích sự trơ trọi này...
Tuy con tim mệt mỏi, cô quạnh nhưng yên bình làm sao...
Thấy mọi thứ đều nhàm chán rồi, cằn cỗi rồi...
Mỏng manh như khói, nhẹ tựa hơi sương...
Đã bao lần thảng thốt lên thế, mà sao vẫn rơi vào bể trầm kha...
Bước đi, cứ đi thôi ko còn gì níu chân nữa...
Miên man mãi, sợ hãi mãi, giờ thì lạnh lẽo mãi...
Vậy thì phải làm sao đây...
Giả dối, bản thân giả dối quá...
Phải làm sao đây???
Đau khổ vì tình ư??? Không phải...
Đau khổ vì gia đình ư??? Không phải...
Đau khổ vì tương lại sao??? Cũng không phải nốt...
Đau khổ vì hiện tại đây này... Quá nhạt nhòa, quá yếu đuối, quá vô dụng, hư ảo, viễn tưởng, rồ dại, điên loạn
Đau khổ vì ko sao cảm thấy có bất cứ thứ gì có ý nghĩ với mình... Đau khổ quá sao lại trống rỗng đến mức này... Hay là nhắm mắt lại và đừng mở ra nữa nhé... Sao thế này... Phải làm sao đây???
Buồn ơi! Ta xin chào mi!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét